Hành trình ấy đã viết nên một
câu chuyện
cảm động về niềm tin và lòng
yêu thương.
Thí sinh Nguyễn Văn Thuận
xem lại bài sau
khi thi xong môn Hóa, môn
cuối cùng
trong đợt 1 kỳ thi đại học năm
2012.
Cuộc “Hành quân dã chiến” và
những “kế
hoạch” không thành
Sáng 3/7, trên Quốc lộ 1A (đoạn
thuộc thôn
Yên Phú, xã Liên Ninh, huyện
Thanh Trì, Hà
Nội) có một cậu thanh niên đi
xe đạp, mặt
tái đi vì mệt mỏi vào xin nước
uống và ngồi
nghỉ nhờ ở nhà dân ven
đường. “Sắp đến
nơi rồi, cố lên!”, Thuận tự nhủ…
Xét ở tiêu
chí về thể lực, có lẽ Nguyễn Văn
Thuận hoàn
toàn có thể được tuyển thẳng
vào trường Sỹ
quan Lục quân I (nơi em đăng
ký dự thi).
Xuất phát ở quê (huyện Yên
Thành, Nghệ
An) từ 1h trưa, đến 9h30 sáng
hôm sau
Thuận đã đến huyện Thanh Trì,
Hà Nội.
300km đạp xe với chỉ một chai
nước và vài
cái bánh mỳ không. Lúc mệt thì
dắt, đỡ mệt
lại đạp. 30.000 đồng tiền dành
dụm khi
mang đi, đến Hà Nội vẫn còn
tận… 10.000
đồng cho 2 ngày rưỡi ăn ở và
lượt đi về.
Trên đường đi, Thuận còn vạch
sẵn một kế
hoạch “tác chiến” rất cụ thể về
nơi ăn, chốn
ở khi đi thi tại Hà Nội. Rất đơn
giản, ăn vẫn
là bánh mỳ không, nước lọc
uống hết thì xin,
ở thì nếu có đình chùa nào gần
điểm thi thì
xin ngủ nhờ, không có thì ngay
cổng
trường thi, dưới cột đèn cao áp
cũng là tốt
lắm rồi.
Thế nhưng “kế hoạch” đó đã
không thành.
“Sáng hôm đó, khi xuống địa
bàn, gặp
trường hợp của Thuận, biết
hoàn cảnh và
cuộc “hành quân dã chiến” của
em, tôi
quyết định sẽ giúp đỡ ngay để
Thuận có thể
đến địa điểm thi tận huyện
Thạch Thất cho
kịp giờ”, Đại uý Nguyễn Quốc
Khánh, Công
an phụ trách xã Liên Ninh
(Công an huyện
Thanh Trì) cho biết.
Được sự giúp đỡ tận tình của
bà con và đặc
biệt là đồng chí Trần Trọng Dực
- Ủy viên
Thường vụ Thành ủy, Trưởng
ban Kiểm tra
Thành ủy Hà Nội là một người
dân xã Liên
Ninh, nên hai đêm ở Hà Nội,
Thuận được ăn
nghỉ trong phòng trọ đàng
hoàng. Chắc
chắn đó là những giấc ngủ mà
Thuận không
thể nào quên. “Em quá may
mắn khi gặp
được bác Dực, chú Khánh, và cả
những
người mà em còn chưa biết tên
trên đường
em ra thi. Không có các bác, các
cô, các chú
cũng chẳng biết em còn sức mà
làm bài nữa
không”, Thuận cảm động khi
nhớ lại những
vất vả đã qua.
Muốn đi thật xa trên đường đời
“Quê em là vùng đất mà cứ
nắng thì hạn,
mưa lại ngập. Gia đình thuần
nông, dưới em
còn một em trai 8 tuổi nữa,
cũng hoàn cảnh
anh ạ. Bố mẹ không muốn em
đi thi đại học
vì nếu đỗ biết lấy đâu tiền mà
học” - Thuận
khẽ nói. Ấy vậy mà Thuận vẫn
quyết phải thi
đại học bằng được. Được sự
động viên của
thầy cô giáo, tự tin vào lực học
của mình
Thuận chọn trường Sỹ quan
Lục quân I, vì
nếu đỗ bố mẹ sẽ không phải lo
học phí.
“Nếu không đỗ, em ở quê kiếm
việc gì làm
phụ bố mẹ, vừa làm vừa ôn,
năm sau nhất
định phải thi tiếp vì chỉ có học
em mới đi
được thật xa trên đường đời” -
Thuận nói,
mặt rắn rỏi. Chắc chỉ có quyết
tâm sắt đá ấy
mới giúp cậu học sinh có vóc
người nhỏ
nhắn, hiền khô này đạp xe cả
quãng đường
dài đến thế.
Sau khi kết thúc môn thi cuối
cùng, Thuận
vui vì làm bài tốt rồi lại vội vã
trở về ngay. Có
khác là lần này em về bằng ô
tô. Đích thân
Đại úy Nguyễn Quốc Khánh
đưa em ra tận
bến xe. Thuận run run tâm sự
rằng cuộc
sống còn rất nhiều khó khăn
nhưng em sẽ
nỗ lực để vượt qua tất cả bởi
bên cạnh em
luôn có sự thương yêu của gia
đình, thầy cô,
bạn bè, và em sẽ không đầu
hàng trước
những khó khăn nào để xứng
đáng với tấm
lòng của những người đã giúp
đỡ em hết
mình trên hành trình khó khăn
đầu đời.